*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Giầy của anh đâu?” “...” Vừa rồi anh cứu người, đi giầy thấy bất tiện nên sau khi nhảy xuống nước đã trực tiếp giãy chân ra khỏi giày rồi.
Lục Minh mỉm cười đang định trả lời, đúng lúc ấy, Tiết Phương Hoa nằm trên mặt đất bên cạnh “ọe” ra một tiếng, nôn hết nước ra, dần dần tỉnh lại, sau đó cô ta gào khóc lên: “Anh Lục Minh. Anh Lục Minh.”
Cô ta nhìn xung quanh, vừa thấy Lục Minh đứng một bên liền bò dậy từ mặt đất, thậm chí không để ý đến người mình ướt sũng dính đầy2bùn đất, đẩy người đang cấp cứu xung quanh mình ra để ôm lấy cổ Lục Minh. Cảnh Y Nhân bị xô mạnh đến mức phải loạng choạng lùi bước ra sau. Tiết Phương Hoa gắt gao ôm lấy Lục Minh, òa khóc trong lòng anh. “Anh Lục Minh! Anh Lục Minh! Em tưởng là em đã chết rồi, em cứ nghĩ sẽ không còn được gặp lại anh nữa! Anh Lục Minh!” Tiết Phương Hoa khóc đến mức đau lòng muốn chết, đứt từng khúc ruột.
“...” Lục Minh nhíu mày, muốn đẩy cô ta ra. Tiết Phương Hoa lại liều mạng ôm chặt lấy anh đến chết cũng không chịu buông, nước mắt thẩm hết lên ngực Lục Minh làm anh ghê tởm. Anh bất5chấp chuyện cô ta vừa rơi xuống nước mới tỉnh lại, thân thể vẫn còn yếu, lập tức túm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-boss-la-cong-chua/849479/chuong-454.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.