Gương mặt xinh đẹp thon gọn, đôi mắt phượng dài đen láy, môi đỏ như son nở một nụ cười như có như không, đúng là mê hoặc chúng sinh. - Tà áo với hai màu xanh đỏ đan xen để lộ ra phần xương quai xanh đầy quyến rũ và làn da trắng như tuyết, Theo từng bước nhảy, bộ trang phục hoa lệ trên người cô ấy trông càng xa hoa hơn.
Đặc biệt là đôi mắt, đôi mắt ấy ma mị đến mức khiến người ta xiêu hồn lạc phách, mê mẩn tới tận trong sâu thẳm tâm hồn.
Làn môi mỏng hé mở, cất lên lời ca: Dạ vị ương hồ cầm thanh dương Huyền ôn nhiệt nhân tự nguyệt ý tưởng Nhất khúc khúc đạn xuất đã hiểu chân tướng
Quốc sắc thiên hương....*
(*) Tiếng đàn hồ cầm vang lên trong đêm. Cung đàn ấm áp, người người tựa tường tụ hội dưới ánh trăng Khúc nhạc đàn lên nói ra bao điều thật lòng.
Quốc sắc thiên hương...
Hoa đán mới hát đối câu, khán giả ngồi dưới đã vỗ tay khen ngợi.
Cảnh Y Nhân nhìn chăm chú, không tự chủ được mà cảm thán: “Thật là đẹp!”
Vị quan chức ngồi bên cạnh tổng thống dựa sát vào ông, bật ngón cái lên giới thiệu. “Cậu ta chính là Hoa Bất Trảm trong lời đồn, là tinh hoa độc nhất vô nhị của nước ta, người ta thường hay gọi cậu ta một tiếng Hoa Nhị gia.”
“...” Hoa Nhị gia?
Lời của vị quan chức Cảnh Y Nhân nghe rất rõ. Cô ngạc nhiên vì sao một người phụ nữ lại có tên như vậy.
Cảnh Y Nhân đưa mắt nhìn hoa đán, cẩn thận quan sát một lần nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-boss-la-cong-chua/849337/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.