Nhưng Cảnh Y Nhân đang ngồi bên cạnh nên cậu không có cách nào bình tĩnh lại được.
Cậu cấp tốc rút một xấp tiền ra khỏi ví, không nhìn cô mà giơ tiền đến trước mặt cô: “Tôi có chút không thoải mái. Chị gọi xe về đi.”
“...” Cảnh Y Nhân mờ mịt nhìn cậu: “Vậy cậu phải làm sao?” “Tôi sẽ gọi cho người quản lý bảo anh ấy tới đón. Chị không phải lo. Nhanh đi đi. Nếu không một lát nữa phóng viên chụp được là tôi lại lên trang nhất bây giờ.” Cảnh Hi cúi đầu gục trên vô lăng, vội đuổi cổ đi. Thấy mãi mà cô không chịu động đậy, Cảnh Hi cứ thể ấn điều khiển mở cửa xe, cửa xe ô tô thể thao tao nhã tự động kéo lên trên. Cảnh Y Nhân do dự một chút rồi nhận tiền trong tay Cảnh Hi, ra khỏi xe. Cô mới đứng lên vỉa hè thì Cảnh Hi đã vươn người qua đóng cửa xe lại, vút một cái, xe đã lao đi rồi. “...” Cảnh Y Nhân đứng ở ven đường không hiểu gì. Cô cũng không biết đây là đâu. Đứng một lúc cô đành cất tiền trong tay vào túi xách, cứ thế đi men theo hàng cây dọc lối đi bộ trên vỉa hè.
Đi tới chỗ cuối cùng của đoạn rẽ là một cửa ra vào ga tàu điện ngầm, người người qua lại rất đông.
Ven đường còn có vài quầy hàng rong bán xúc xích nướng và đồ uống.
Ngay bên cạnh lối vào ga tàu điện ngầm là một trung tâm mua sắm, sau lớp cửa kính bày mấy con ma-nơcanh.
cửa có một người đàn ông đeo tạp dề màu đen đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-boss-la-cong-chua/849177/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.