Hơn nữa, ngoại trừ hôn cô thì anh cũng không có động tác gì quá trớn, thế nên cô cảm thấy có chút thoải mái.
Nghĩ vậy Cảnh Y Nhân đỏ bừng mặt.
“Điệu... điệu nhảy gì ạ?” Cảnh Y Nhân xấu hổ xoay người dưới thân anh để tránh cái cảm giác ngứa râm ran kia, và cả luồng hơi thở ấm áp đang phả vào cổ mình nữa. “Khiêu vũ. Tôi sẽ tự mình dạy cô. Chỉ cần cô ngoan ngoãn thì sẽ cho cô về trường đi học.”
“Trường học ư?” Trường tư thục?
Hình như Cảnh Y Nhân nhớ tới điều gì nên quay đầu lại, đấy Lục Minh ra một chút, mắt mở to chân thành nhìn anh.
“Đến trường có phải biết đàn dương cầm không ạ?
“Cháu không muốn học cái thứ kia.” Chỉ cần là thứ mà Lý Đồng biết làm thì cô đều coi thường, không thèm học.
“...” Lời cô nói làm Lục Minh mỉm cười, ánh mắt sâu hun hút nhìn cô chăm chú.
“Không muốn học thì không học nữa. Ở trường có rất nhiều thứ cô có thể học được.” Lục Minh ôm cảnh Y Nhân, anh vẫn đang cố gắng kiềm chế luồng nhiệt nóng hừng hực bên trong cơ thể.
Toàn bộ tế bào trong cơ thể anh đang kêu gào và cuộn trào lên, ánh mắt nhìn cô trở nên nóng bỏng, sâu thẳm như không thấy đáy. Hơi thở không hề ổn định. Giờ phút này Lục Minh chỉ hận không thể ăn sạch cô, nhưng anh cố dằn lòng lại, anh lấy tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô đưa lên môi rồi dịu dàng hôn một cái. Anh kiên nhẫn từ từ dẫn dắt câu chuyện về đề tài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-boss-la-cong-chua/849173/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.