Trong phòng bếp truyền ra tiếng loạt xoạt của túi ni lông, rồi tiếng bàn tán xôn xao, có người đang ngồi xổm trên đất cho thứ gì đó vào túi.
Một người phụ nữ trong số đó ném quả táo trong tay vào trong túi, miệng nói: “Ngài Lục nói cô Cảnh bị mất trí nhớ, nhưng sao tôi thấy cô Cảnh không phải bị mất trí nhớ mà như là bị đổi sang một người khác vậy, trước kia cô Cảnh mà thấy chúng ta thì mở miệng đã mắng luôn rồi.”
“Cô lo cho bọn họ làm cái gì. Chúng ta chỉ là người làm công. Cô không thấy cô Cảnh hơi ngu ngu à? Mấy ngày trước còn cầm quần áo mà cậu Cảnh không cần nữa mang đi giặt. Cho dù cô ấy có giặt xong thì ngài Lục sao có thể mặc thứ quần áo đó, mà cô ấy còn không thèm dùng máy giặt, đi giặt tay cơ. Quản gia Ngô đã nói là ngài Lục sẽ không mặc đâu mà cô ấy còn không thèm nghe.”
“Mọi người vẫn hay nói trước đây cô Cảnh lớn lên ở nông thôn, lẽ nào chưa từng thấy máy giặt sao?”
“Đúng vậy đó. Hình như có hơi ngu ngu thật. Chẳng qua tôi thấy thứ cô ấy thêu nhìn rất đẹp. Chiều hôm đó lúc tôi bưng điểm tâm lên cho cô ấy, tôi thấy ở chỗ rách trên ống tay áo ngài Lục thêu một con rồng đẹp lắm. Tôi đã khuyên cô ấy không cần thêu mà cô ấy không nghe, tay còn bị kim chọc mấy lần cơ.”
“...” Nghe tới đây, tay cầm cốc của Lục Minh hơi run lên. Nước trong cốc văng ra ngoài, mu bàn tay anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-boss-la-cong-chua/849163/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.