Vừa rồi tiếng bụng của cô nhỏ như vậy, hơn nữa Lục Minh vẫn đang nhìn điện thoại di động, còn chăm chú nghe Lý Đồng và tổng giám đốc Lưu nói chuyện nữa.
Chắc chỉ là trùng hợp nhỉ?
Cảnh Y Nhân nghĩ như vậy, mà bụng cũng đang đói, được ăn thì cô cũng không thèm để ý xem có phải là trùng hợp hay không.
Nhân viên phục vụ lần lượt mang món ăn lên.
Từ khi Lục Minh tới đây hoàn toàn coi Cảnh Y Nhân như không khí, ngoại trừ lúc lấy điện thoại di động của cô đi để xóa ứng dụng thì một câu cũng không nói với cô.
Sau khi món ăn được mang lên thì Cảnh Y Nhân chỉ lo ăn.
Giữa chừng Lục Minh đi vào nhà vệ sinh một lần. Lục Minh vừa đi, Lý Đồng đã nhẫn nhịn hồi lâu quay ngoắt sang phía cảnh Y Nhân đang uống canh bắt đầu nã pháo.
“Cảnh Y Nhân, cô định thế nào? Hôm nay cô hai lần cố ý quấy rồi phải không?”
“...” Cảnh Y Nhân lười phải nhấc mắt lên, chỉ tiếp tục uống canh.
Đương nhiên cô hiểu tại sao Lý Đồng đột nhiên nổi nóng, cô vốn không ưa gì Lý Đồng, Lý Đồng cũng không ưa gì cô, không có chuyện gì thì tìm cớ gây sự, đó là chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa. Lý Đồng tiếp tục mắng: “Nếu không phải tại cô thì hợp đồng này đã thảo luận xong rồi.”
“Chính cô không làm tốt thì cũng đừng đổ tại người khác.” Cảnh Y Nhân ngẩng đầu lên khỏi bát canh, cô lấy khăn ăn lau miệng rồi thản nhiên nói.
“Cảnh Y Nhân, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-boss-la-cong-chua/849157/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.