Anh không biết xấu hổ còn nói cô sao!
Nói về mồm mép thì ai có thể sánh được với anh!
Chưa bao giờ biết hai chữ nhượng bộ viết thế nào, nói đôi câu hay ho giống như lấy mạng của anh vậy, luôn tỏ vẻ trịch thượng và bất cần.
Dụ Ấu Tri hận bản thân, hận chính mình đối với anh đã mềm lòng, không chỉ là một bữa cơm đơn giản vậy.
Không chỉ là một số hồi ức được khơi lại.
Cô thực sự nghĩ rằng anh đưa cô đến đây để cùng cô nhớ lại quá khứ, mặc dù cuộc chia tay rất đáng xấu hổ nhưng những ngọt ngào đã cùng nhau trải qua trong quá khứ vẫn còn sống động trong ký ức.
Cô thậm chí đã ngẩn người, tự mình đa tình nghĩ ngợi, liệu anh có phải là hoài niệm nhiều hơn là ghét bỏ không?
Hoài niệm quái gì chứ, anh chỉ là muốn báo thù cô thôi.
Dụ Ấu Tri đẩy anh, trên miệng vẫn hung hãn mắng chửi: “Anh bị bệnh rồi à!”
Nói xong còn cố ý ghê tởm lau miệng, trên mặt lộ hết ra sự phản kháng và chán ghét.
Hạ Minh Sầm cau mày, nhìn kỹ cô đang lau môi, đột nhiên nhếch miệng cười nói: "Em cho rằng nếu lau đi thì có thể coi như chưa từng xảy ra sao?"
Anh cố ý khiêu khích cô, cô không muốn anh dễ chịu nên tức giận nói: "Vậy tôi quay lại rửa lại bằng thuốc khử trùng!"
Sự bướng bỉnh dưới vẻ ngoài ngoan ngoãn đó bị phá vỡ, lúc này bất kỳ lời nói quá đáng nào cũng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-au-tri/3480417/chuong-47.html