Vương Tuấn Dương lần nữa lấn tới.
Mất một lúc lâu Hạ Cẩn Mai mới lấy lại bình tĩnh, cô hít một hơi dài cứng miệng nói.
“Không có!”
Vương Tuấn Dương nheo mắt, vuốt nhẹ mi tâm, cong môi mỏng tuyệt đẹp nói: “Vậy thì em quay lại đây nhìn thẳng vào mất tôi mà nói, trốn tránh làm gì?”
Hạ Cẩn Mai bị nói trúng tim đen, khó khăn lắm mới chính mình lấy lại được vẻ bình thường.Hạ Cẩn Mai cẩn trọng quay người lại nhìn vào đôi mắt sâu hun hút và tĩnh lặng như nước hồ mùa thu của Vương Tuấn Dương này, tim lại như nhảy múa.
Cô mím môi rồi bất giác như chính mình không muốn cứ đuổi hình bắt bóng mãi nữa, cô cất tiếng: “Vương Tuấn Dương! Rốt cuộc anh coi tôi là gì?”
Câu hỏi đột ngột này khiến cho Vương Tuấn Dương toàn thân như bị điểm huyệt, thế chủ động biến thành phút tĩnh lặng không biết đáp trả thế nào.
“Anh coi tôi là gì?”
Câu hỏi này của Hạ Cẩn Mai kỳ thực Vương Tuấn Dương cũng không có câu trả lời.
Hạ Cẩn Mai gắt gao nhìn anh, thấy đối phương không đáp, lòng có chút thất vọng.
Cô đâm ra hối hận, sợ chính mình đã bộc lộ quá nhiều.
Tổn thương một lần cô đâm ra sợ bị làm vật trêu đùa trên tay người khác.
Cô nào có muốn dễ dàng khiến cho Vương Tuấn Dương nắm được cảm xúc của mình.
Tiếc rằng đó chỉ là trong suy nghĩ của Hạ Cẩn Mai, Vương Tuấn Dương đối với chính anh trong chuyện tình cảm thật ra không nhìn thấu nội tâm của chính mình nhất, chuyện yêu đương không khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-anh-chi-co-mot-ma-thoi/1096159/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.