Sau khi ăn xong mẹ Hàn được tài xế đưa về...mẹ Hàn nói thật nham hiểm gì mà cho hai đứa không gian riêng, còn nói : " bà già này đợi tin tức từ con, mau nha...."
Cô thì chẳng hiểu gì hết...hức ...trong đầu chỉ nghỉ đến mình sắo bị bỏ rơi...mặt mếu máo nắm vạt áo Hàn Vương
Hàn Vương nhìn cô thở dài nói: Mếu cái gì....??
- Hức ....sau này anh có vợ, anh còn quan tâm em nữa không??
Anh gõ trán Minh Ngọc một cái nói : " Em thật sự ngốc hay giả ngốc"
Cô nhìn anh khó hiểu...đôi mắt long lanh chớp chớp còn đọng lại vài giọt nước mắt
- Haizz...mẹ anh nói....đã chọn....
Oa...oa...vậy anh thật không cần em??Cô khóc làm anh tức giận quát lớn : " Em còn khóc nữa thì anh sẽ không quan tâm em nữa"
Nghe vậy cô liền nín khóc...chỉ còn vài tiếng thút thít
- Em là cô gái mẹ anh chọn làm vợ...hiểu không??
-Anh nói dối ?? - Cô phản bác....không thể nào...
- Mẹ anh không rãng ngày nào cũng nấu canh gà cho em, còn một đống thuốc bổ kia nửa...Nhiêu đó anh liền biết mẹ anh nhắm em rồi...chỉ những đồ ngốc mới không biết
Cô nghe xong, ngơ ngác, cô rất chậm hiểu nha....mọi chuyện làm sao mà như thấ được.....
Thấy anh vào nhà, liền chạy theo vào nha....anh liền cầm chiếc áo khoác vào cho Minh Ngọc....cô liền đỏ mặt
Anh thấy vậy liền mỉm cười ghẹo cô:" Không phải lúc trước anh cũng hay làm như vậy sao??
Nghe thấy mặt cô còn hơn trái cà chua chín vậy....
Còn anh đây thì rất vui vẻ, sau đó nói với cô, ngày mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-a-em-quay-du-chua/126130/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.