Tuệ Nghi trầm lặng ngồi nhìn cô, cô có thể như vậy sao? Từ khi nào cô lại nói chuyện trưởng thành như thế? Chẳng hiểu tại sao cô lại...
"Này Nhi Nhi"
"Nói đi"
"Từ khi nào cậu lại nói chuyện như vậy?"
"Con người mà ai mà chẳng trưởng thành chỉ là sớm hay muộn thôi"
"Nhưng..."
"Cậu nghe này, ai cũng vậy, nếu bây giờ cậu có hạnh phúc hãy giữ lấy nó đừng để hai người lỡ nhau. Còn về tớ thì khi trải qua bao cay đắng của cuộc đời thì tớ đã có thể trưởng thành, cậu cũng có thể trưởng thành kia mà"
Tuệ Nghi bất ngờ trước sự bình yên của Tiểu Nhi, đúng vậy, cô nói rất đúng, con người sẽ trưởng thành theo thời gian và chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được chúng ta khi nào sẽ trưởng thành, nó sẽ sớm hay muộn.
Cô mỉm cười khi thấy gương mặt Tuệ Nghi ngạc nhiên đến vậy. Lúc này có tiếng nói:
"Chị Nhi"
Cô quay qua, cũng lên tiếng:
"Chào em, Tử Di"
"Lâu rồi không gặp chị, nhớ chị lắm luôn"
"Ừm, em khỏe chứ? Em đi một mình à?"
"Em khỏe. Em đi với Phong Vũ á chị"
Từ xa, Phong Vũ bước lại chỗ Tử Di, thấy cô Phong Vũ nhanh chóng chào:
"Chào chị dâu"
"Chào cậu nhưng tôi không phải là chị dâu của cậu"
"Vâng nhưng mà..." Phong Vũ phân vân.
"Tôi nhắc lại tôi không phải chị dâu của cậu nên đừng gọi tôi như vậy"
"Vâng"
"Chị Nhi Nhi này, chị hiện tại đang làm gì? Ở đâu? Chị có khỏe hay không?..."
"Em đừng hỏi nhiều vậy chứ"
"Em xin lỗi"
Tuệ Nghi nhìn hai người này mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-a-anh-sai-roi/1502603/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.