Cho dù lúc trước không có Trần Thiện Chiêu đề nghị dời đô, cùng lắm Trần Vĩnh sẽ trì trệ thêm một hai năm rồi dần dần chuẩn bị việc này. Cho nên, khi Trần Thiện Chiêu cầu tình cho hết người này đến người khác cứu bao nhiêu quan viên, Hoàng đế nghe được một ít tiếng gió "mang ơn đội nghĩa" gì đó, không khỏi có điều trầm ngâm, rồi khi tin tức Trần Thiện Chiêu đề nghị dời đô cũng bị truyền ra ngoài, tâm trạng hơi bực bội của ngài tức khắc biến thành phẫn nộ khó có thể ức chế.
Phải biết lần đó Trần Thiện Chiêu nói ra lời đề nghị chỉ riêng với một mình ngài, tấu chương cũng đưa thẳng tới Càn Thanh Cung, ngài vẫn chưa cho bất cứ người nào xem qua. Hiện giờ chuyện này loan truyền ồn ào huyên náo, rõ ràng là có người mơ ước Đông Cung! Tuy nhiên, vào ngày quần thần lại quỳ cầu lần nữa xin Thiên Tử thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, Trần Vĩnh dự bị bày mưu đặt kế để Mã Thành chải vuốt cẩn thận trên dưới Càn Thanh Cung, thanh trừ sạch sẽ những nội thị cung nhân có khả năng tiết lộ tin tức, thế nhưng Trần Thiện Chiêu lại tới chịu đòn nhận tội. Nghe rõ Trần Thiện Chiêu trình bày nội tình, Trần Vĩnh vừa tức giận vừa buồn cười, cuối cùng nhịn không được buột miệng quát: "Chuyện này bị lan truyền ồn ào huyên náo, rốt cuộc lại là vì ngươi lỡ miệng cho Hồ Ngạn biết?"
"Vâng ạ, Hồ Ngạn xưa nay trung trực, lúc trước khi Thái tổ hoàng đế còn trên đời, Hồ Ngạn này thường xuyên công kích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-hoa-phu-quy-phu-thien/4604399/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.