Edited by Bà Còm in Wattpad
Cho dù đã mặc áo cánh tay dài nhưng vẫn không cách gì che được vết trói trên cổ tay, suy đi tính lại, Chương Hàm chỉ có thể tìm hai khăn lụa bọc lại rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm. Nhìn khuôn mặt phản chiếu trong gương đồng, đôi mắt hơi sưng đỏ nhưng không chút nào tổn hao dung nhan diễm lệ tỏa sáng, ngược lại càng khiến nàng trông có vẻ nhu nhược đáng thương, làn da chưa từng dặm phấn vẫn trắng mịn, không hề có nửa điểm ảm đạm vàng như nến. Thế nhưng ngay lúc này, nàng siết chặt hộp phấn trong tay, khó khăn lắm mới cưỡng lại ý muốn đập thẳng vào gương.
Trách không được người ta thường nói 'Hồng nhan họa thủy'... Làm nữ nhân nếu không có gia thế hay đủ năng lực để bảo hộ bản thân, hoặc không gặp một nam nhân tốt thế gian hiếm có, vậy thì đa số đều rơi vào kết cục bi thảm. Lúc trước trong lúc vô tình nàng nghe Cố phu nhân đưa ra lời nhận xét như vậy với Trịnh mụ mụ, khi đó nàng còn nhỏ nên nghe không hiểu, nhưng hôm nay rốt cuộc nàng đã minh bạch!
"Hàm cô nương, nô tỳ tới hầu hạ cô nương rửa mặt chải đầu."
Nghe giọng nói vang lên sau lưng, Chương Hàm thu hồi cảm xúc, không quay đầu lại chỉ hô tiến vào. Thấy trong gương đồng phản chiếu bóng người đang đi tới, nàng sửng sốt một lúc mới nhớ ra đây là nha đầu Hổ nhi vốn làm việc vẩy nước quét nhà, không ngờ lúc này lại được phái tới hầu hạ nàng trang điểm. Chợt nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-hoa-phu-quy-phu-thien/1148286/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.