Huyết dịch phun trên mặt đất, rất nhanh liền biến đen, hủ hoại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, điều này khiến Mộc Thần kinh ngạc. Cái đầu lâu hắn đang nắm chặt trong tay cũng đang hủ hoại, lão bì loét nát, phát ra mùi hôi thối gay mũi.
Lão già này, nhiều năm như vậy đã sống sót qua bằng cách nào?
Mộc Thần run tay ném cái đầu lâu ra ngoài, một mặt ghét bỏ, rời xa thi thể. Thi thể Tề Nguyên Sơn đang nhanh chóng thối rữa, cả sơn động đều tràn ngập mùi thi thể thối rữa. Mộc Thần nhíu mày, cảnh tượng như vậy làm trong lòng hắn rất chấn động. Thân thể như vậy, rốt cuộc là làm sao chống đỡ qua? Tề Nguyên Sơn lại sống đến hôm nay, theo lý mà nói, thân thể của hắn sớm đã mục nát đến không thành hình dạng rồi, toàn bộ nhờ một cỗ chấp niệm gắng gượng chống đỡ. Mà nay, ngọn lửa sinh mệnh duy nhất phong tồn trong thể nội đã tắt, tử khí bộc phát, hoàn toàn hủ hoại!
Chấp niệm của một người lại đáng sợ như vậy!
Mộc Thần không thể không kinh thán, Tề Nguyên Sơn vì để kéo dài tính mạng cho mình, làm cho thân thể hủ hoại焕 phát sinh cơ, gắng gượng chống đỡ đến bây giờ, đây có thể nói là một loại kỳ tích rồi! Chỉ tiếc, tự gây nghiệt thì không thể sống, rốt cuộc cũng không thể thành công, cuối cùng tự ăn ác quả, còn mang đến cho hắn một cơ duyên không nhỏ. Không để ý đến thi thể Tề Nguyên Sơn, Mộc Thần ngừng thở trong động phủ cẩn thận tìm kiếm. Vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-hang-the-gioi/5083994/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.