Trên đài trận pháp vi hình, phù văn tỏa ra ánh sáng, tạo thành một cánh cửa vực hình elip và khẽ rung động. “Cái này… cánh cửa vực dường như không ổn định cho lắm.” Tổng viện chủ chau mày, nhìn về phía lão già. “Không sao đâu, chẳng qua chỉ là đi Hoang Hỏa Thành mà thôi, chỉ vài trăm ngàn dặm, sẽ không có vấn đề gì.” Lão già lời thề son sắt, mặt lộ vẻ cười, nói với Mộc Thần: “Tiểu tử, đường sau này chỉ có thể dựa vào chính ngươi, chuyến đi Hoang Hỏa Thành này đường sá xa xôi, vi sư và Tổng viện chủ khó lòng vươn tới, không giúp được ngươi. Nếu ngươi thật sự đối mặt với tuyệt cảnh, muốn sống không được, ngàn vạn lần đừng nói là đệ tử của ta, Vạn Đạo Nhất, kẻo làm ta lão già này mất mặt.” “Cái gì mà ‘muốn sống không được’?” Mộc Thần mặt đen sầm, vẫn chưa rời đi mà lão già đã bắt đầu nguyền rủa hắn rồi. “Khụ, muốn sống không được, ý là, muốn sống mà không thể sống…” Lão già bình chân như vại giải thích. Mộc Thần rất muốn xông lên nhổ sạch râu ria của lão ta, ý nghĩa của “muốn sống không được” còn cần lão ta cố ý giải thích sao? Lão già này chắc chắn là cố ý rồi, gặp phải một sư tôn như vậy, đúng là “sư môn bất hạnh” mà! “Trước khi đi, người không đưa cho ta vài trăm tấm cấm phù, mấy chục món cấm khí để phòng thân sao?” Mộc Thần trong lòng cảm thấy rất khó chịu, cố ý trêu tức lão già: “Ta nói người làm sư tôn như người là sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-hang-the-gioi/5083985/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.