Cuộc thi đấu đã hạ màn. Tổng viện chủ cầm hộp gỗ đàn đưa đến tay Mộc Thần. Dưới đài, nhiều người hô hấp dồn dập, ánh mắt nóng bỏng, có ngưỡng mộ cũng có đố kỵ. Người của ba đại tông môn càng là mặt âm trầm, nắm chặt quyền đầu, trong lòng tràn đầy không cam lòng. Thông Linh Đan quý giá biết bao? Bao nhiêu năm mới có thể thu thập đủ vật liệu luyện chế một viên, kết quả cứ thế không công tặng cho kẻ địch, hơn nữa còn mất đi tính mạng của số lớn đệ tử cấp hạt giống, càng làm mất thanh uy của tông phái, thật đúng là mất đan dược lại tổn binh, tổn thất thảm trọng.
Ngoại trừ an toàn tạm thời của ngươi, lão hủ có thể giúp ngươi cũng chỉ có chừng này.
Tổng viện chủ truyền âm bằng thần niệm, mang theo cảm khái cũng mang theo nặng nề. Mộc Thần gật đầu, trong lòng rất ấm áp và cảm động, hắn biết dụng tâm lương khổ của Tổng viện chủ, cũng ở trong mắt hắn nhìn thấy sự lo lắng sâu sắc.
Ha ha, kỳ thi đấu này chính thức kết thúc, trong nội bộ học viện còn có chuyện quan trọng cần giải quyết, lão hủ sẽ không giữ chư vị đạo hữu lại nữa, mong rằng không cần để ý.
Tổng viện chủ mỉm cười đối mặt với mọi người, lời nói rất khách khí, nhưng lại đang hạ lệnh trục khách.
Mạc đạo hữu, đây là không hoan nghênh chúng ta sao?
Huyết Đồ của Mộng Huyễn Huyết Hải đã nói, hắn mặt mang nụ cười, nói:
Trên thực tế chúng ta cũng không nhàn rỗi, cũng không thể ở lại đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-hang-the-gioi/5083979/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.