Thân thể Hứa Thâm liên tiếp lui về phía sau vài bước. Hắn nhìn thanh kiếm sắt văng ra, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Hắn biết, bản thân quá khuyết thiếu kinh nghiệm chiến đấu, ngay cả cầm kiếm cũng chưa thể nắm ổn.
Nếu là "Ma ma". . .
Hứa Thâm nhìn cô bé đang nằm sấp xuống đất chuẩn bị lại tiến công trước mắt, lại run sợ, trong đầu hắn không khỏi nghĩ đến hình ảnh lúc "Ma ma" săn bắn "Thức ăn".
Sạch sẽ lưu loát, đơn giản trí mạng.
Khi "Ma ma" vẫn còn, lúc nói chuyện phiếm, người đã dạy hắn, muốn thái rau cần phải thái từ vị trí mềm mại nhất. . .
Chỉ nháy mắt vô số hình ảnh lập tức chồng chất nhau xuất hiện trong đầu hắn.
Mà cùng lúc đó, đòn tấn công của cô bé nọ cũng bắn ra trong nháy mắt.
Con ngươi Hứa Thâm hóa thành hư vô, tựa như thời gian đã chảy chậm lại ngay trong khoảnh khắc, làm hắn có thể thấy rõ động tác của cô bé, thậm chí là hơi thở toát ra từ khuôn miệng ấy.
Bỗng nhiên thân thể Hứa Thâm nằm sấp xuống đất, khung xương cả người ca ca rung động, bàn chân và bàn tay dùng một loại tư thế quái dị kéo giãn ra, vừa giống con cóc, lại giống con nhện.
Dưới loại cảm giác tử vong mãnh liệt kích thích, vốn dĩ lúc ban đầu, hắn còn đang tưởng tượng tới hình ảnh mình ngồi trên bàn hưởng dụng mỹ thực của "Ma ma", thì hiện giờ, ngay cả bản thân hắn cũng chưa chú ý tới, chẳng biết từ khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-da-than-hanh/2577511/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.