"Có thể sống sót, thật là may mắn. . ." Tựa như chàng trai lái xe vừa mở miệng cảm khái một câu, nhưng ngay sau đó, gã lại khẽ cười, nói: "Trong cục rất coi trọng cậu, cho nên cậu nhất định phải sống sót thật tốt, đừng để lãng phí những tài nguyên mà cục đã chuẩn bị cho cậu."
"Tôi sẽ." Hứa Thâm chân thành nói.
Sống sót. . . Hắn vẫn luôn cố gắng làm như vậy.
Không cần biết đã gặp phải những chuyện gì, khát khao sống sót của hắn luôn mãnh liệt hơn bất cứ ai.
"Xem ra cậu rất nổi tiếng trong cục nha. . ." Kỳ Thiên Minh cười, thấp giọng nói với Hứa Thâm.
Hứa Thâm cũng cảm thấy như vậy, khẽ cười cười đáp lại.
Hạ Tĩnh Tương hơi nhíu mày, không nói gì.
"Được rồi, nói chính sự đi." Giọng nói của chàng trai lái xe chợt lạnh lùng xuống: "Lần này các cô cậu đi làm người quan sát, chính là đi tới tích lũy kinh nghiệm, cho nên khi có mặt, tuyệt đối đừng làm ra bất cứ chuyện dư thừa gì, còn nữa đừng đi lung tung, nói lung tung, và khi không có tín hiệu của chúng tôi, đừng tùy ý mở Khư Nhãn!"
Hạ Tĩnh Tương nghi hoặc nói: "Vì sao chứ? Nói như vậy, không phải chúng tôi chẳng khác gì người gỗ ư?"
"Nếu cô không thích làm người gỗ, cũng được, cô có thể đi làm người chết." Chàng trai lái xe lạnh lùng nói: "Bên trên cho mấy người đi tới quan sát, là muốn để mấy người biết được, trảm khư là quá trình như thế nào, để trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-da-than-hanh/2577496/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.