"Tôi cũng biết chuyện này rất kỳ quái, nhưng ma ma vẫn một mực nói rằng ở bên ngoài rất nguy hiểm, không cho tôi đi ra ngoài. Tới cuối cùng tôi vẫn phải nghe ma ma nói chú?" Hứa Thâm thở dài, có chút suy sụp nói: "Huống chi không có công tác còn có thể tìm lại, nhưng ma ma chỉ có một mà thôi, hơn nữa nó làm vậy còn vì muốn tốt cho tôi. . ."
Cô gái trẻ tuổi có chút không phản bác được.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi." Người đàn ông bên cạnh bắt gặp tâm trạng suy sụp của Hứa Thâm, lập tức ném cho cô gái trẻ tuổi kia một ánh mắt, cuối cùng mới lắc đầu nói: "Dù sao cậu ấy cũng vừa trải qua nhiều chuyện như vậy, lại tiếp nhận quá nhiều tin tức mới mẻ trong cùng một lúc. Đừng làm khó xử cậu ấy nữa. Lại nói, cậu ấy chính là vụ dân, vốn không nhìn thấy. Đó là chưa kể tới thứ kia là khư thú cấp C, bản lĩnh ngụy trang cao siêu của nó, dù là chúng ta, cũng không nhất định có thể nhận ra được, càng đừng nói tới một người vẫn còn bị bịt mắt . . ."
"Thế nhưng. . ." Cô gái trẻ tuổi có chút không cam lòng, cô cứ có cảm giác bên trong chuyện này có chút lạ thường. Đừng hỏi, cảm giác này vốn không có nguyên nhân, có lẽ đây chỉ là giác quan thứ sáu của phụ nữ thôi.
"Hơn nữa hai phút sau, đã tới giờ tan tầm rồi, tôi không muốn tăng ca đâu." Người đàn ông ấy nâng cánh tay lên, chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-da-than-hanh/2577440/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.