"Bác sĩ, tình trạng cô ấy sao rồi?"
"Bệnh nhân bị mảnh thủy tinh đâm thủng bụng dẫn đến thương tích, mặc dù không sâu, nhưng vì vết cắt lớn, cho nên máu chảy nhiều. Vết thương đã được khâu lại, cứ nằm viện quan sát vài ngày trước, không có việc gì có thể xuất viện."
Chung quanh đều là tường trắng, mang theo cảm giác hư ảo không chân thực. Nếu như không phải trên người có đau đớn rõ ràng Lăng Vi còn nghĩ là mình đang mơ. Lúc này, cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, theo đó là tiếng giày cao gót vang lên. Nghe âm thanh thì người đến cũng chỉ có một.
Đầu choáng như bị đổ tương hồ, ngay cả người cũng không còn sức mà dậy. Lăng Vi liều mạng suy nghĩ, mình ở đâu, nhưng mà trí nhớ chỉ dừng lại khi bóng lưng Tả Tĩnh Nhan cùng Thành Khang bỏ đi không quay đầu lại, không ngừng hiện lên. Sau đó xảy ra chuyện gì? mình hiện tại, đang ở đâu?
"Lăng Vi, chị tỉnh chưa?" vang bên tai là âm thanh lo lắng của Lam Khiên Mạch, cảnh vật trước mắt cũng rõ ràng hơn. Nhìn trên trần là ánh đèn treo, còn có Lam Khiên Mạch cùng Ngôn Thanh Hạm đứng bên cạnh. Lăng Vi chợt ngồi dậy, nhưng khiến vết thương trên bụng bị đau, khiến cả người nàng toát mồ hôi lạnh.
"Trên người chị còn có thương, đừng lộn xộn." thấy Lăng Vi ngốc lăng ngồi trên giường, cả người rất đau nhưng vẫn cố gắng chịu đựng. Lam Khiên Mạch vội đỡ cô nằm lại trên giường, kiểm tra vết thương trên bụng của cô. Phát hiện chỗ đó không còn chảy máu nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-to-viet-ai/978781/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.