- Thầy có thể nói rõ hơn không ạ? -Gia Huy thấy Lan Phương vẫn đang ngẩn người, liền tiếp lời, nói.
- Ta chưa đến nhà họ Trịnh cho nên không cách nào nói chính xác nơi đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ hoa văn trên lư hương thì rất có thể gia tộc của cô bé này đang chịu một nguyền rủa vô cùng tà ác. -Thầy Đô nhìn Gia Huy đang muốn nói điều gì, mỉm cười nói tiếp. -Chàng trai trẻ, ta biết cháu muốn hỏi điều gì, sở dĩ vừa nãy ta nói tới “luân hồi” là bởi vì loại nguyền rủa này thực sự vô cùng tà ác, nó sẽ không suy yếu theo thời gian mà thời gian càng dài, nguyền rủa sẽ càng mạnh, đời này qua đời khác, kiếp này qua kiếp khác, mãi cho đến khi những người bị nguyền rủa chết đi.
- Ý của thầy là nếu không phá giải được lời nguyền này, cả gia tộc của Lan Phương sẽ…? -Vân Vân vẫn luôn im lặng từ đầu, đột nhiên mở miệng nói chuyện.
- Ta đã nói rồi, ta chưa đến nhà của cô bé này, không cách nào khẳng định điều gì, nhưng nếu thật sự gia tộc nhà họ Trịnh chịu loại nguyền rủa tà ác kia, thì đúng là có khả năng mà cháu nói. -Thầy Đô trả lời Vân Vân, sau đó quay về nhìn Lan Phương. -Cô bé, có thể đưa tay trái của cháu để ta xem được không?
Lan Phương không biết ông cụ muốn làm gì, nhưng nghĩ đối phương chắc hẳn sẽ không làm chuyện phí công vô ích, cô cuối cùng vẫn giơ tay trái ra.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254424/quyen-6-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.