Ăn xong bữa tối cũng là lúc đồng hồ điểm hai mươi giờ; gia chủ đã chuẩn bị sẵn chăn chiếu đặt ở một góc gian chính của nhà sàn. Đối với việc này, hai người không có bất kỳ ý kiến gì, có thể có chỗ ngủ lại đã là tốt lắm rồi. Ngồi uống nước nói chuyện phiếm với hai vợ chồng một lát, hai ngươi lấy cớ muốn đi hóng mát để ra ngoài. Để đề phòng bất trắc, Đốc lấy mấy món đồ trừ ma trong ba lô của hắn bỏ vào một chiếc túi vải, sau đó vứt cho Lã Pu Dí cầm.
Hai người đi tới chỗ gò đất cao nhất trong bản mà Lã Pu Dí tìm được lúc trước, đứng ở nơi này có thể nhìn bao quát toàn bộ thôn bản.
- Thượng sư, chúng ta làm gì bây giờ? -Lã Pu Dí đeo túi vải trên vai, nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói.
- Ngươi nói người phụ nữ kia ở trong căn nhà này à?
Đốc chỉ tay về phía một căn nhà nhỏ lụp xụp, ở rìa ngoài của bản, tương đối tách biệt so với các căn nhà khác. Điện lưới chưa kéo tới nơi này nên các nhà dân trong bản sử dụng máy phát điện nước nhỏ thô sơ đặt ở suối để sử dụng. Nhưng nguồn điện từ những máy phát thô sơ này rất yếu, lại không ổn định, chỉ có thể thắp sáng được một, hai bóng đèn điện, hơn nữa chỉ có các nhà khá giả mới có, còn lại phần lớn các nhà bình thường đều đi ngủ từ rất sớm, hoặc chỉ thắp sáng bằng đèn dầu.
- Cô ta tên là Nông Thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254418/quyen-6-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.