Kha lùi lại phía sau, đảo mắt nhìn xung quanh nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường. Rừng cây vẫn là rừng cây, nước trong dòng suối nhỏ vẫn đang chảy róc rách, mọi thứ vẫn bình thường đến mức không thể bình thường hơn, nhưng cũng chính bởi như vậy khiến cho Kha càng lúc càng cảm thấy bất an. Hắn có thể cảm giác được khu rừng này có điều gì đó bất thường, nhưng cụ thể ra sao thì hắn lại không cách nào phát giác. Kha nhớ lại giọng hát của người phụ nữ kia, không khỏi rùng mình, nổi da gà khắp người. Giọng hát rất kỳ dị, rõ ràng vô hình nhưng lại giống như tồn tại chân thật, hắn có thể cảm giác được khi giọng hát kia truyền tới, có ai đó đang thè chiếc lưỡi khổng lồ, nhớp nháp liếm quanh người hắn.
Xung quanh là một khoảng yên tĩnh, mọi người trong lều đều đã ngủ say, nhưng Kha vẫn không cách nào bình tĩnh nổi. Kha bật đèn flash của điện thoại soi bốn phía, nhưng ban đêm, trong rừng sương mù khá dày, hắn chỉ có thể nhìn thấy từng thân cây xám xịt ẩn hiện phía sau màn khói mờ nhạt. Không phát hiện ra được gì, nhưng cảm giác bị thứ gì đó nhìn chằn chằm không những không biến mất mà càng lúc càng rõ ràng khiến cho tâm trạng của hắn vô cùng bức bối.
Kha thật sự không rõ cảm giác này là do khu rừng có vấn đề hay là do thần kinh của hắn quá căng thẳng gây nên. Hắn chần chừ một hồi, rốt cuộc quyết định trở về lều ngủ, hy vọng ngày mai tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254407/quyen-6-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.