Rừng thiêng Đông Quan, Đình Lập, Lạng Sơn.
Cả khu rừng già rậm rạp được bao phủ bởi sương mù dày đặc khiến cho mới bốn giờ chiều mà trời đã sẩm tối. Một nhóm bốn người mặc trang phục leo núi đã hạ ba lô, nghỉ lại dưới một gốc cây chò chỉ cổ thụ to lớn tầm mấy người ôm,.
- Trời không còn sớm nữa, chúng ta cắm trại nghỉ lại đây, đợi đến sáng mai rồi tiếp tục lên đường.
Kha nhìn quanh, suy tính một hồi, sau đó quay sang mấy người bạn đồng hành bên cạnh, nói. Nơi hắn đang đứng là một bãi đá cuội khá bằng phẳng, cách đó mười mấy mét là một con suối nhỏ, nước chảy khá xiết, quả thật là một địa điểm không tồi để cắm trại.
- Đúng đấy, trong rừng tối rất nhanh, nhất là những cánh rừng nguyên sinh không biết bao lâu không có dấu chân người này. -Trần Hoan đội một chiếc mũ bảo hiểm có gắn camera hành trình trên đỉnh, lấy điện thoại ra khỏi túi của cái quần kiểu quân đội khá to rộng xem giờ, trầm ngâm nói.
- Đây là lần đầu bọn em đi đến nơi hoang sơ như này, cho nên không có kinh nghiệm gì, bọn anh tự quyết định đi, không cần hỏi bọn em đâu! -Hai người còn lại trong nhóm là một nam, một nữ, nhìn qua có thể đoán là một cặp đôi; người con trai có mái tóc nhuộm màu nâu đỏ, khoảng hơn hai mươi tuổi, ngoại hình khá dễ nhìn, ngồi trên một nhánh rễ nhô lên của cây chò chỉ, thở dốc, đáp.
- Được rồi, vậy quyết định nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254405/quyen-6-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.