Vân Vân đứng ngắm những tia nắng luồn qua kẽ tay, tự nhiên cảm thấy bầu trời đẹp đến lạ. Kể từ khi đặt chân đến đây, lúc nào trời cũng không âm u thì mưa rả rích, không khí lạnh lẽo đến mức khiến cô thấy ngột ngạt và khó chịu, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi. Vào đúng thời khắc cô cảm nhận được chút dễ chịu từ nơi này thì cũng là lúc chuyến xe đi Hòa Bình lăn bánh. Vân Vân khẽ thở dài, rõ ràng là có chút tiếc nuối ở trong đó.
Vân Vân nhìn sang giường bên cạnh, Lan Phương đang nhắm mắt ngủ. Gương mặt nhợt nhạt của cô em khiến Vân Vân có chút xót xa bởi trong ba người, Lan Phương chính là người vất vả nhất sau tất cả những chuyện đã xảy ra. Nhìn thấy, trở thành nguồn dẫn và cuối cùng là giúp những linh hồn vất vưởng siêu thoát, quả thực Lan Phương đã phải làm quá nhiều đến nỗi sức khỏe của cô luôn suy kiệt sau mỗi lần bị các vong hồn nhập vào. Nghĩ đến điều này, Vân Vân lại tự trách bản thân, giá như khả năng của cô lớn hơn thì Lan Phương đã không phải vất vả đến thế.
- Ánh mắt đắm đuối này của chị là sao vậy, chị Vân Vân? -Gia Huy ngồi ở giường bên cạnh thấy Vân Vân đang nhìn Lan Phương liền hỏi. -Không phải là…
- Phải phải cái đầu! -Vân Vân hơi giật mình, sau nhìn ra ánh mắt ranh mãnh của cậu em liền thẳng tay cho một đấm. -Yên tâm, sở thích của chị không mặn mòi như thế đâu. Với lại, chị cũng không nỡ làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254401/quyen-5-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.