Vân Vân sững sờ khi nghe Gia Huy nói vậy, dù không hiểu chuyện gì, nhưng cũng không khỏi lo lắng bởi Lan Phương mất tích. Giờ Gia Huy lại bảo trên người tay bác sĩ có mùi nước hoa của Lan Phương, quả thật không khỏi khiến cô bất ngờ.
- Em nói gì cơ? -Vân Vân tròn mắt nhìn Gia Huy. -Tại sao trên người tay bác sĩ đó lại có mùi nước hoa của con bé?
Gia Huy vẫn đứng tần ngần nãy giờ, chợt một tiếng sấm nổ vang trời khiến anh giật mình. Tuy nhiên, bên ngoài chẳng có dấu hiệu gì là trời sẽ mưa cả, dù anh đã nghe thấy tiếng sấm rõ mồn một. Cũng rất nhanh, Gia Huy nhận ra điều đó không còn quan trọng nữa.
- Không còn thời gian đâu chị! Bây giờ em phải đến đây một lát. Chị ở đây canh chừng động tĩnh của tay bác sĩ nhé. -Đoạn, anh ngước nhìn vào khoảng không bên cạnh Vân Vân, đoán chắc rằng Hoàng Anh đang ở đó. -Dù có anh Hoàng Anh bảo vệ rồi nhưng chị vẫn phải cẩn thận.
- Nhưng tại sao lại phải canh chừng hắn ta? -Vân Vân vẫn thắc mắc. -Vả lại, tại sao hắn phải làm gì chị cơ chứ?
- Nếu em đoán không lầm… -Ánh mắt Gia Huy bỗng trở nên nguy hiểm. -Lan Phương đang trong tay hắn. Nhưng chúng ta không được bứt dây động rừng. Cứ theo dõi đã!
Dẫu chưa thật sự hiểu gì nhưng nhìn vẻ thận trọng của Gia Huy, Vân Vân cũng không thắc mắc nữa. Lúc này, Gia Huy chạy đi rồi; còn lại một mình, Vân Vân núp luôn ra phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254387/quyen-5-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.