Thắng hốt hoảng phẩy mạnh tay, nhưng chất màu nâu sẫm sền sệt đó như dính chặt lấy tay anh ta, mùi hôi thối bốc lên vô cùng nồng nặc. Lại cảm giác có thứ gì đó rơi trên đầu, nhưng Thắng không dám đưa tay lên nữa.
- Đợi tôi với!
Người nhà Nay dừng lại, có vẻ khó chịu vì sự chậm chạp của Thắng. Thắng rảo nhanh chân, chạy hẳn lên trước mấy người đó, đi ngay bên cạnh ánh đuốc. Nhưng mùi hôi thối nồng nặc, cảm giác dính nhớp nháp ở tay khiến Thắng không thể bình tĩnh nữa. Chưa kể thứ trên đầu dường như đang chảy ra. Cảm giác âm ẩm trên trán, Thắng đưa mắt nhìn, thấy rõ một dòng chất lỏng sền sệt màu nâu sẫm đang chảy trên trán, xuống dưới mũi mình. Thắng vội cởi phắt áo ngoài, lau lấy lau để trán và tay.
Người nhà Nay đứng vây quanh Thắng, ánh mắt lo lắng nhìn người đàn ông đang ra sức lau mặt và tay mình. Một người lên tiếng.
- Thắng, mày sao thế?
Thắng sợ hãi nhìn khắp lượt xung quanh. Không có gì cả, nhưng chất lỏng hôi thối kinh tởm đó vẫn không ngừng chảy từ đỉnh đầu xuống đầy trán, đầy mặt. Thắng kêu lên những tiếng sợ hãi, hai tay cầm chiếc áo ra sức lau khắp đầu và mặt. Chẳng mấy chốc chiếc áo đã thấm đầy phân người thối hoắc, nồng nặc và nhớp nhúa. Thắng thảy mạnh cái áo xuống đất, nhưng thứ chất lỏng sền sệt kia vẫn không ngừng chảy thành từng dòng, nhỏ tong tỏng khắp mặt anh ta.
Thắng như người điên, cuống cuồng cởi nốt cái áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254379/quyen-4-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.