Tiếng trẻ con non nớt nhưng u ám, rờn rợn khiến chị Tất ngồi bật dậy, mồ hôi toát lạnh đầy lưng. Chị ta nhìn ra ngoài, chỉ thấy ánh trăng nhờn nhợt chiếu qua liếp cửa, tạo thành những đốm sáng yếu ớt trên nền nhà. Mọi vật mờ mờ, không nhìn rõ hình thù. Tiếng gọi kia cũng không thấy đâu nữa. Chị Tất lắng tai nghe, chỉ thấy tiếng chó nhà hàng xóm vẫn văng vẳng, dai dẳng không chịu dứt. Anh Tất nằm bên cạnh vẫn ngủ say không biết gì.
Nhìn quanh một hồi, không thấy gì nữa chị ta mới yên tâm nằm xuống, nhưng không tài nào ngủ nổi. Người ta nói chó nhìn thấy ma, chị Tất rùng mình. Liệu có phải… Chị ta không dám nghĩ tiếp, chỉ có thể cố nhắm mắt, ru mình ngủ.
Từ đêm hôm ấy, cứ quá nửa đêm là chị Tất lại giật mình tỉnh dậy bởi tiếng trẻ con lảnh lót giữa đêm thanh vắng. Chị ta sợ lắm, nhưng khi nói ra thì bị chồng gạt đi, bảo là mơ mộng vớ vẩn. Chị ta muốn đi xem bói, ngặt nỗi anh Tất vừa lên kinh thành về, nhà bây giờ chẳng còn gì, nên chị ta đành phải bấm bụng chịu. Đúng là mất cả rô lẫn diếc. Cứ tưởng phen này được khoản lớn đổi đời, vậy mà còn uổng bao nhiêu tiền bạc, công sức. Càng nghĩ chị ta càng căm hận hai đứa trẻ khiến chị ta phải nuôi báo cô bao nhiêu ngày.
Đêm hôm đó là ngày rằm, trăng sáng vằng vặc, không cần thắp đèn dầu cũng nhìn thấy mọi thứ. Chị Tất đòi đi ngủ từ rõ sớm, chị ta muốn ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254360/quyen-4-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.