Hai ngày kể từ lúc bị chôn dưới đất trong khu vực cấm, Vân Vân chỉ nằm dài, còn bà Thu Hiền muốn để mắt đến con nên mang máy tính xách tay lên tận phòng Vân Vân ngồi. Một phút lơ đễnh, con bé lại bị kéo đi thì bà không sống nổi mất!
Chú út đã liên lạc được với thầy Hòa Quy theo lời nhờ vả của chị dâu, và nội trong hôm nay thầy sẽ ghé qua nhà. Thầy Hòa Quy cũng tầm tuổi thầy Đông dạy Mỹ thuật, ngót nghét đầu sáu, cạo trọc đầu và vận một bộ quần áo đũi màu nâu đỏ. Trên cổ, thầy đeo một chuỗi tràng hạt bồ đề dài. Tuy sống dưới này, thầy lại gốc gác ngoài Bắc, quê ở Kim Bôi, Hòa Bình.
Chú út dẫn thầy đi ra khu vực cấm bên kia cầu. Thấy chú út có vẻ bất an, thầy bảo chú cứ đứng yên, thầy tự sang xem. Thầy Hòa Quy chắp tay sau lưng, bước đi từ tốn, thu vào tầm mắt từng chi tiết của khu vực cấm. Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, tung bay vạt áo của thầy, nhưng thầy vẫn điềm tĩnh, tay nắm chuỗi tràng hạt, đứng hiên ngang. Thầy im lặng, lắng nghe những âm thanh xì xào bên tai đầy hỗn loạn, rồi mím môi gật đầu. Chợt, thầy căng mắt phóng ra xa, nhìn sâu vào những hàng cây thông ma mị. Chú út bên này tò mò, không biết thầy đang nhìn ai mà chăm chú thế; đứng ở đây, chú chẳng thấy gì nhiều.
Khi trở ra, nét mặt thầy đăm chiêu hơn hẳn, hai hàng lông mày nhíu lại căng thẳng. Chú út định hỏi thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254352/quyen-3-chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.