Ông Thanh Tùng và bà Thu Hiền đến nhà bà Mơ trong trạng thái căng thẳng tột độ. Nhìn đứa con ngây dại nằm im một chỗ đang lạnh ngắt, bà Thu Hiền gục xuống khóc nức nở, còn ông Thanh Tùng chỉ biết ôm lấy vai vợ, khẽ lắc đầu. Họ vốn chỉ nghe nói có người chết ở con suối dưới xóm, đoán địa hình chỗ đó hiểm trở nên mới cấm không cho các con tìm đến. Ai ngờ, phía sau những cái chết khủng khiếp là cả một câu chuyện bi thương, oan uổng của một hồn ma bám víu lấy nhân gian quá sâu đậm.
Bà Thu Hiền xin phép đưa Cẩm Tú về lo ma chay, cũng như đón Anh Đào và Vân Vân về lại biệt thự. Dù sao, bà hiện tại cũng không còn tâm trí lo nghĩ đến công việc nữa, bởi chẳng nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất đi một đứa con mình dứt ruột đẻ ra và nuôi nấng.
Về biệt thự, Vân Vân ốm, nằm liệt giường đến qua ngày đưa tang của Cẩm Tú mới thấy khỏe hơn. Sau biến cố lần này, bà Thu Hiền không muốn gửi các con đi đâu nữa cả; dù bận đến đâu, bà cũng sẽ dành thời gian để tự tay chăm sóc các con đàng hoàng. Bà không yên tâm rời mắt khỏi hai cô con gái bé bỏng được nữa.
Kể từ ngày gia đình vắng bóng một thành viên, ông Thanh Tùng lao đầu vào công việc, gánh thay cả phần việc của vợ trước đây. Ông hiếm khi về nhà sớm, hầu như toàn nửa đêm hoặc thậm chí sáng hôm sau, nhưng kể cả lúc ở nhà, ông cũng thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254341/quyen-3-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.