Về tới Nà Hạ, cả đoàn người rệu rã, mỏi mệt như vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt. Đúng là một đêm dài, Lan Phương cảm giác như chỉ cần đặt lưng xuống là cô có thể đánh một giấc ngon lành tới tận sáng hôm sau. Nhưng vẻ như, Gia Huy không có chung suy nghĩ với cô. Bên cạnh, trông anh ta như đang lo lắng về một chuyện bất thường nào đó. Thấy thế, Lan Phương bèn lên tiếng, đặng hỏi.
– Trông anh không ổn lắm. Có chuyện gì sao?
Gia Huy chưa vội nói, nhìn Lan Phương với ánh mắt khác lạ. Rồi chuyển ánh mắt ấy xuống cái ba lô. Hai bàn tay khẳng khiu, trắng xanh của anh đang nắm chặt lấy ba lô. Mắt bỗng tái nhợt đi.
– Anh có cần nghỉ ngơi không? Có cần uống nước không? – Lan Phương thật sự hoảng hốt khi nhìn thấy thế; e là Gia Huy đang có điều khó nói.
Gia Huy bèn lắc đầu, trấn an, rồi nói.
– Tôi không sao! Nhưng có một chuyện?
– Chuyện gì?
Lúc này phía dưới nhà, đám thanh niên Nà Hạ đang mổ lợn, giết gà để làm lễ. Theo tục lệ, sau một lần trừ tà, lập đàn tế lễ, Lang Trượng lại sai người giết gà, mổ lợn, làm cái lễ nho nhỏ để cảm tạ tổ tiên đã ban phước, phù hộ cho người dân vùng này. Nghe có vẻ hơi mê tín dị đoan, nhưng đó là tục lệ lâu đời ở đây. Tiếng nói cười khúc khích vang lên, đối nghịch với cảnh tượng vắng lặng như tờ phía trên nhà. Đột nhiên, Lan Phương cũng cảm thấy khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254330/quyen-2-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.