Lan Phương chậm chạp mở mắt, nhìn quanh. Gia Huy thấy cô tỉnh thì vội ghé sát lại.
– Cô sao rồi?
– Tôi… tôi làm sao?
Gia Huy nhìn cô đầy vẻ kỳ lạ.
– Tự dưng cô hét lên rồi ngất đi.
Lúc này Lan Phương mới nhớ lại mọi chuyện. Cô nhìn quanh, thấy mình đang nằm trên chiếc giường cũ kỹ duy nhất trong buồng, giường này là của Ngọc Ly. Dưới chân giường vẫn đặt chiếc gương lớn kia. Lan Phương giật nảy mình, hét toáng lên rồi nhảy phắt ra khỏi giường, đi ra ngoài.
Gia Huy và bà Năm vội chạy theo.
– Lan Phương, Lan Phương, có chuyện gì vậy?
Lan Phương ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên ngoài, tim vẫn đập thình thịch. Nhớ lại hình ảnh máu me be bét, cái lưỡi bị cắt của Ngọc Ly khiến cô vẫn chưa hết kinh hãi.
– Lan Phương!
Gia Huy lại gọi, lúc này Lan Phương mới hoàn hồn, run rẩy túm lấy cánh tay Gia Huy.
– Tôi vừa nhìn thấy Ngọc Ly.
– Hả? Ở đâu? Lúc nào?
– Trong gương. Cô ấy mặc váy cô dâu, máu me đầy người, lưỡi còn bị cắt mất một nửa. Cô ấy hình như muốn nói gì đó nhưng tôi không nghe thấy gì cả.
Bà Năm nghe thấy thế thì cũng run rẩy ngồi xuống bên cạnh Lan Phương, ánh mắt bà đờ đẫn.
– Nó lại về rồi.
Gia Huy nghe thấy câu này, vội quay sang, gặng hỏi.
– Cô nói sao? Ý là trước đây Ngọc Ly từng xuất hiện trong chiếc gương đó rồi?
Bà Năm gật đầu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254299/quyen-1-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.