Mùa thu, nhiệt độ dễ chịu nhưng thời tiết lại thất thường; lúc nắng nhẹ, khi mưa to, báo hại Lan Phương sáng nay đau buốt nửa đầu, nằm ngủ li bì cả ngày, đến bây giờ mới tỉnh táo hơn một chút. Cả ngày chỉ nằm trên giường, cô thấy tù túng nên uể oải đứng lên mở cửa, đi về phía nhà thờ tổ ở sau nhà chính.
Cả ngày mới bước chân ra ngoài, Lan Phương hít thật sâu, cảm nhận không khí mùa thu. Như một thói quen, vừa đi cô vừa đảo mắt xung quanh như thể đang đề phòng điều gì đấy.
Bước vào nhà thờ tổ, cô mới thả lỏng người, thắp nén hương cho những người đã khuất, rồi giữ nguyên tư thế quỳ trước bài vị một hồi lâu. Không gian này, mùi hương khói, linh hồn của những người thân yêu khiến cô thấy an tâm kỳ lạ. Nếu có thể, cô thật sự không muốn rời khỏi đây.
Chợt nghe thấy tiếng mưa gõ trên mái nhà. Bên ngoài, những tia chớp rạch từng đường lên bầu trời, cô đứng dậy, chợt nhận ra nhang mới đốt cho mẹ bị tắt từ lúc nào!
Chắc là do cơn gió lạnh mới thổi qua.
Lan Phương châm lửa, đốt lại nhang, chắp tay khấn vài câu. Đột nhiên, một luồng khí lạnh chạy từ tim đến đỉnh đầu, cảm tưởng có một đôi mắt đang dán lên người!
Bàn tay hạ xuống siết lại thành nắm đấm, cô nuốt nước bọt, chậm rãi xoay lưng lại. Cảnh tượng trước mắt khiến cô run lẩy bẩy.
Dưới ánh nến yếu ớt, một khối đen xù xì đang đứng ở góc phòng từ lúc nào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254289/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.