Giữa đêm, khoảng 1 giờ kém 15 phút, dưới chân núi Liên Mộc, một con mèo hoang đang gặm nhấm con cá rán không biết là nhặt đâu hay cũng có khi nó đi ăn trộm ở một nhà nào đó. Con mèo đang ăn ngon miệng thì bỗng có động, con mèo ngẩng đầu lên để nhìn ngó xung quanh cảnh giác kẻ thù.
Đợi cả nửa phút nhưng chỉ thấy không gian vẫn im lặng, nó lại thôi gầm gừ nhưng người... à nhầm, là mèo tính không bằng trời tính, con mèo đang ăn ngon thì bỗng từ trên cao có ba bóng người đáp xuống khiến nó giật bắn cả mình mà kêu lên một tiếng "méooo...." rồi vì sợ quá mà biến chạy đi đâu mất nhưng nó lại quên mồi. Khải Vũ nghe thấy thì hỏi:
"Hừ, mèo hoang ở đâu ấy nhể???''
Quay lại thì hai người Tuấn Anh và Kiến Phương nhún vai tỏ vẻ không quan tâm. Không suy nghĩ nhiều, cả ba liền mặc kệ mà đi lên núi. Còn con mèo thì chờ sau khi ba tên phá đám chẳng biết từ đâu đến nó liền trở lại ''bữa tiệc'' của mình thì ''còn cái nịt''... còn con mèo kia khi không thấy mồi đâu thì tức lắm, nó mà biết nói tiếng người thì có thể hiểu tiếng kêu lên ''ngao ngao'' của nó như muốn chửi:
''Tiên sư ba cái thằng chết băm chết bằm ở xó nào đến đây phá bữa của ông nhá !!!"
Xả xong một tràng ''meo meo'' rồi nó cũng quay đi mà tìm mồi mới. Còn ba người Nguyễn Hoàng Dương vừa lên tới lưng chừng núi, thì bỗng từ hai bên vách núi lao ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-kieu-nam-nhan-nao-loan-cuu-gioi/3644977/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.