Lục Tầm không mảy may hay biết, bây giờ trong mắt hắn Liễu Chanh cái gì cũng tốt. Khoảng thời gian này không gặp, hắn hận không thể lập tức bắt lấy tiểu nhân nhi này lột vỏ, ăn từng miếng từng miếng luôn rồi.
Nhưng Lục Tầm vẫn rất kiên trì, hắn vẫn cảm thấy chuyện tình ái cả hai bên phải cùng hưởng thụ mới thật sự vui vẻ. Ở phương diện này, hắn quả thật là một tình nhân hoàn mĩ.
Hắn đem áo khoác của mình trải lên mặt bàn lạnh lẽo, nâng eo Liễu Chanh đặt cậu lên trên, hai tai chống hai bên, cúi người nhìn cậu, trong mắt ngập ôn nhu.
"Tôi phát hiện mình càng ngày càng thích em, quả cam nhỏ*" Lục Tầm hôn lên mặt Liễu Chanh, dùng đầu lưỡi liếm qua vành tai, chóp mũi cậu, ngậm môi cậu mút mát. Lục Tầm vừa hôn vừa âu yếm làn da trần trụi, lòng bàn tay ấm áp lướt qua thân thể run rẩy nhè nhẹ, giống như chiếc lá rong ruổi trên mặt nước.
* Từ Chanh (橙) trong tên Liễu Chanh nghĩa là quả cam, nguyên gốc là Tiểu Chanh Tử, nhưng dịch hẳn ra quả cam nghe đáng yêu không chịu được í.
"Cởi quần áo giúp tôi." Lục Tầm thả ra đôi môi Liễu Chanh đã bị hôn đến ướt át xinh đẹp, ôn nhu ra lệnh.
Liễu Chanh nghiêng đầu, không nhìn hắn, mò mẫm mở từng cái từng cái nút áo Lục Tầm.
Lúc Tầm không đợi nổi, áo sơ mi còn chưa cởi hết đã dán sát lại gần Liễu Chanh, lồng ngực hai người dán sát, thân thể hừng hực như muốn thiêu cháy cả hai.
Thân thể ấm áp đó khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vien-tro-giao-dich/81122/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.