Hôm sau, khi Lục Tầm tỉnh lại, thấy Liễu Chanh nằm sấp trên gối đầu nhìn hắn, tóc rối xõa tung trên vỏ gối như tuyết, hắc bạch phân minh.
Ý thức Lục Tầm còn chưa tỉnh táo, nhưng bản năng của hắn mách bảo ánh mắt của cậu nhóc có chút quái lạ, dưới sự thanh đạm tựa hồ che dấu mờ mịt cùng oán hận. Hắn đang muốn nhìn kỹ càng, Liễu Chanh bỗng nhắm mắt, lúc mở, đôi con ngươi đen nhánh đã e lệ ý cười. Trở mặt kiểu này còn nhanh hơn cả chớp mắt, Lục Tầm nháy mắt, cảm thấy chắc là mình nhìn nhầm.
"Anh tỉnh rồi?" Liễu Chanh hỏi hắn, giọng còn có chút khàn khàn: "Vậy giờ em có thể đi trở về chưa?"
Lục Tầm kéo cậu vào trong ngực, sờ sờ trán cậu: "Sốt ruột gì? Có chỗ nào không thoải mái không?"
Liễu Chanh lắc đầu nhẹ một cái, không nói gì.
Lục Tầm không nhịn được lại hỏi: "Thế.... cảm giác thế nào?" Trong lòng hắn hơi chênh lệch, tối qua thân thể Liễu Chanh phản ứng nhiệt liệt buông thả, quả thực thoải mái đến quên hết tất cả? Vậy mà hiện tại lại dửng dưng như không, vừa mở miệng đã muốn rời đi, điều này khiến tự tôn cùng hư vinh của đàn ông trưởng thành của Lục Tầm cảm thấy thất bại, hắn như thằng nhóc con nộp bài thi chờ khen ngợi, kết quả thầy giáo chỉ gật gật đầu, nói, được rồi, em đi đi.
Liễu Chanh ngẩng đầu nhìn hắn, nửa đùa nửa thật: "..... bạn tôi nói với tôi, các cô ấy đều không thích lần đầu tiên của mình, vì những chàng trai kia không phải người các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vien-tro-giao-dich/81120/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.