“Nhưng mà —— ” Bạch Ngọc Đường lắc đầu. “Làm sao dễ dàng như vậy được, cậu cho rằng mấy người của cục cảnh sát đó đều dễ gạt vậy sao, bọn họ sẽ thôi miên cậu, vạn nhất kết quả có vấn đề gì, bọn họ đòi tống giam cậu hoặc trục xuất cậu đi nơi nào đó thật xa rồi phải làm sao?”
Triển Chiêu nhìn thấy Triệu Hổ, lòng dâng lên một cảm giác thân thiết, vừa rồi mới phải quần nhau với hai vị đại nhân vật năm đó, thần kinh căng cứng lúc này cũng đã thả lỏng được một chút. Bất quá cậu lập tức có phản ứng, Triệu Hổ cũng là người của cục công an thành phố D, như vậy mục đích chuyến đi này của anh ta là Bạch thị hay là mình đây?
Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu đang nhìn về góc đường các đó không xa cũng đưa mắt nhìn theo.
“Cậu đang nhìn gì đấy?”
“Hử,” Triển Chiêu giật mình, “Nhìn người kia kìa, hình như từng gặp qua ở cục công an thành phố rồi.”
Bạch Ngọc Đường cẩn thận quan sát Triệu Hổ, mặc dù khoảng cách khá xa, hắn nhìn không rõ ràng lắm, có điều cái người trẻ tuổi mặc thường phục đó quả thực có điểm nhìn quen mắt.
“Cậu khẳng định sao?” Bạch Ngọc Đường lại nghĩ thầm trong lòng, thân thủ cậu tốt nhưng không lẽ nào ngay cả nhãn lực cũng tinh đến như vậy đi.
“Chắc chắn, nhưng mà tôi không biết có phải anh ta đến tìm tôi hay không.”
“Chẳng lẽ sự việc thẻ căn cước đã xảy ra vấn đề rồi?” Bạch Ngọc Đường cả kinh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vien-phuong/2152167/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.