Khương Khiết Nhi giật mình tỉnh dậy. Nhìn thấy người ngồi chăm sóc cho mình chỉ có dì. Cô níu tay dì, gấp gáp hỏi:
"Chú ấy đâu dì?"
Dì Khiết thở dài ôm cô vào lòng:
"Hoá ra là con còn chưa quên!"
"Dì nói cái gì vậy?", nước mắt Khiết Nhi tuôn như mưa. Cô liên tục lắc đầu:
"Không! Không thể nào! Rõ ràng là con còn thấy chú ấy, con còn ôm chú ấy mà? Vừa rồi..."
Không để cô nói hết, dì Khiết lớn tiếng:
"Khương Khiết Nhi! Con tỉnh táo lại cho dì. Dịch Phong - hắn không còn nữa. Nếu hắn còn sống vậy thì tại sao 2 năm nay không đến gặp con?"
Khiết Nhi ôm mặt khóc lớn:
"Huhu... Huhu..."
"Ban đầu dì còn mừng vì nghĩ con đã quên. Nhưng bây giờ, con lại như thế? Khiết Nhi đã 2 năm rồi, cái gì cần quên thì quên đi. Vì bản thân con đi!"
"Huhu..."
Dì Khiết chịu không được ra bên ngoài đóng cửa lại. Dì tựa người vào cánh cửa trượt xuống. Vừa rồi, Khiết Nhi ôm đàn vừa hát, sau đó, cô đột nhiên gào thét gọi tên Dịch Phong.
Thật ra, người ôm cô chính là dì.
"Rốt cuộc... Thì làm sao có thể giúp con bé đây?"
Ngày hôm sau, Khiết Nhi lại trở về trạng thái bình thường, vui vẻ. Vừa mới sáng ra đã xin bác sĩ xuất viện.
Khi kiểm tra không có vấn đề, cô được về nhà. Nhưng lần này, Khiết Nhi nói với dì, cô cần đến trường đại học nghệ thuật để điểm danh.
Vì cô đã xin làm giảng viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vien-keo-ngot-cua-chu-dich/3729362/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.