Cuộc chung sống kì quái lại bắt đầu.
Ngay từ lúc Diệp Kính Văn biết tin tức về Lâm Vi thì hắn đã nhanh chóng liên lạc tìm cách mướn phòng, nhân lúc Lâm Vi không biết gì thì âm thầm chuyển vào.
Khoa trường hơn là còn mang theo một con chó rất lớn.
Lâm Vi bất đắc dĩ nhìn con chó chạy tới chạy lui trong nhà, nó còn liếc cậu mà nhe răng nhếch miệng.
Quả nhiên là chủ nào chó nấy.
“Tới đây ViVi, tới đây ôm nào” Diệp Kính Văn cười mập mờ, ôm chó vào lòng tiện thể vuốt vuốt lông nó.
Chó kia cũng rất biết nghe lời, ngoắt ngoắt cái đuôi liếm ngón tay Diệp Kính Văn.
Lâm Vi lạnh lùng liếc con chó lông xám, xoay người vào bếp nấu cơm.
Thái độ của Diệp Kính Văn làm Lâm Vi không được thoải mái, nụ cười độc ác của hắn thật giống anh ba hắn, cứ như rễ cây đâm thẳng vào trái tim yếu ớt của Lâm Vi.
Mối quan hệ lúng túng này phải làm sao để cải thiện? Lâm Vi cảm thấy mờ mịt.
Lúc đó nói lời chia tay, đau đớn như lấy máu và thịt cắt ra từng mảnh.
Tại nơi đất khách quê người, một mình trong căn phòng trống, suy tính trong một tuần rốt cục nói ra hai lời chia tay.
Khi nói ra miệng, cảm nhận được máu trong huyết quản đều bị rút hết, bỗng chốc biến thành cái xác khô.
Tới bây giờ cũng không dám nghĩ, Diệp Kính Văn hận mình đến mức này.
Có lẽ thật sự chỉ vì yêu càng nhiều thì hận càng sâu thôi, nếu đổi lại người buông tay là hắn, thì mình cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-vi-dich-vi-tieu/1533923/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.