Lúc bị giam trong phòng, Diệp Kính Văn đã suy nghĩ rất nhiều.
Từ lúc gặp nhau cho đến bây giờ, giữa hai người đã trải qua bao nhiêu chuyện, những nghi kỵ và bất an trước đây so với được ở bên nhau nói lời yêu thương chỉ như chớp mắt, thì ra thật nhỏ bé như vậy.
Đã xác định được tâm ý của đối phương, do dù gặp nhiều khó khăn hơn nữa, cũng sẽ có đủ lòng tin và nghị lực.
Chẳng qua chỉ là, mấy ngày không gặp, đặc biệt nhớ cậu ấy.
Tình hình so với dự tính còn tốt hơn, ít nhất, cửa phòng không khóa và cũng có ánh sáng.
Diệp Kính Văn thở dài, lại nghe giọng nói rất thiếu đánh của anh ba.
“Này, lại đang nhớ Lâm Vi sao?”
“Mắc mớ gì tới anh” Diệp Kính Văn trợn mắt nhìn hắn “Anh lo mà nghĩ cách làm sao để không bị trói lại đem đến lễ đường đi”
“Yên tâm đi, anh vẫn xem Tiểu Vân như em gái, anh sẽ không kết hôn với cô ấy đâu” Diệp Kính Huy huýt sáo “Chỉ có em thôi, những gì em và Lâm Vi đã làm chẳng khác gì vợ chồng cả”
Hắn nâng cao giọng khiến Diệp Kính Văn khẽ nhíu mày.
“Ngày hôm qua cậu ấy gọi điện thoại cho em, cha nhận…”
“Anh, nói, cái gì?” Diệp Kính Văn nhìn chằm chằm anh hắn, nghiến răng nghiến lợi.
“Nga, Lâm Vi của em gọi điện thoại về, cha tiếp, hai người họ nói tiếng Anh, chơi được ghê”
“Cậu ấy nói gì?”
“Lúc từ sân bay về, có gắn máy nghe lén vào điện thoại của em nên nghe được hết”
“Em muốn nghe hả? Có muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-vi-dich-vi-tieu/1533919/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.