“Cá nhỏ lại đây ăn nào” Diệp Kính Văn mở nắp thức ăn cho cá đổ vài hạt xuống hồ.
Bọn cá cũng không sợ người, từng đoàn kéo lại ăn.
“Đừng gấp, còn rất nhiều đây” Dứt lời lại đổ thêm thức ăn xuống hồ.
Nửa ngày sau, Diệp Kính Văn gấp gáp gõ cửa phòng “Lâm Vi….”
Lâm Vi mở cửa, khó hiểu liếc hắn một cái.
“Ừm, hình như cá nhà anh không ổn lắm….Hay anh đi xem chúng có sao không”
Lâm Vi đi theo hắn vào phòng khách, nhìn đàn cá nằm phơi bụng trên mặt nước mà đen hết cả mặt.
“Tôi chỉ cho chúng ăn thôi mà, tự nhiên chết hết trơn?”
Lâm Vi đảo cặp mắt trắng dã “Ăn nhiều quá nên chết”
“Ồ?”
“Sáng nay tôi vừa cho chúng ăn, cậu lại cho ăn nữa”
“Tôi nghĩ là chúng đói, vừa cho ăn thì nhào tới đớp a”
“Cá không có não, chẳng lẽ đến cậu cũng vậy sao?” Lâm Vi liếc hắn một cái, giật cái lưới bên cạnh vớt cá ra khỏi hồ.
“Tám con chết sạch, cậu đúng là diệt cỏ tận gốc mà”
Diệp Kính Văn ôm Lâm Vi từ phía sau cười nói “Đừng giận mà, tôi lấy bản thân bồi thường cho anh được không, một người tuyệt vời như tôi chẳng lẽ còn thua tám con cá đó?”
Lâm Vi mỉm cười, lục ngắn kéo lấy ra một con dao.
Diệp Kính Văn mỉm cười.
“Anh…đừng nói là muốn mổ?” Ánh mắt thương cảm nhìn vào xác tám con cá vàng.
“Tôi muốn mổ cậu hơn” Lâm Vi cầm dao quơ quơ trước mặt hắn vài đường, rồi gom xác cá vất vào thùng rác.
“Đúng rồi, nói đến giải phẫu, sau khi khai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-vi-dich-vi-tieu/1533899/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.