Biên tập: Xiaorong
Chương hai mươi ba
Tiến triển từ từ
Lâm Kiệt thấy thật kì lạ rằng anh hai trước giờ vẫn ưa ngủ nướng hôm nay bỗng nhiên dậy sớm dễ sợ, lại còn chăm chỉ nhét đồ vào máy giặt nữa chứ.
Diệp Kính Văn ngáp dài, “có phải đang muốn biết anh em giặt gì không?”
Lâm Kiệt gật đầu.
“Giặt ga giường.” Diệp Kính Văn vặn vẹo cái lưng mỏi, cười bảo Lâm Kiệt, “Tè dầm, tin không?”
Dứt lời, hắn vừa ngáp vừa quay về phòng ngủ.
Lâm Kiệt đực mặt ra, rồi nhìn bóng lưng Diệp Kính Văn mà cười khoái trá.
Nói bừa, anh tui từ nhỏ đến lớn chưa tè dầm bao giờ. Là anh thì có…
Lâm Hạ phớt lờ bản mặt kì quái của thằng em, vào phòng bếp làm bữa sáng. Diệp Kính Văn chuẩn bị xong xuôi cũng vào đó thám thính.
“Anh em sáng hay ăn gì?”
“Bánh mì với sữa.”
“Anh ấy thích trứng rán, trứng bác hay là trứng luộc?”
“Ảnh không ăn trứng.”
“Hê hê, anh biết sao anh em không ăn trứng không?” Tiếng Lâm Kiệt từ một góc vang lên.
Diệp Kính Văn lắc đầu.
“Em nói anh nghe nè, hồi nhỏ ảnh với bọn anh Chu Phóng đi chơi, Chu Phóng thấy ảnh phiền quá, bèn cho ảnh một quả trứng kêu ăn đi, ăn rồi là có thể sinh thiệt nhiều trứng…”
Diệp Kính Văn nín cười, lại gần hỏi, “Anh ấy ăn thật á?”
“Vâng, thật chứ sao.”
Diệp Kính Văn vỗ lên vai Lâm Kiệt, quay đầu cho Lâm Vi một nụ cười thích thú, “Anh đáng yêu quá.”
Lâm Vi lườm mỗi thằng một cái, mang ga giường ra ban công phơi.
“Anh Kính Văn, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-vi-dich-vi-tieu/1533896/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.