Quan Sương ôm tập hồ sơ xin việc ngồi rầu trong một quán cafe. Đã một tháng sau khi cô lên Sài Gòn rồi, mà tìm mãi vẫn không có việc.
Chắc do lần đầu còn hơi hồi hộp , trả lời phỏng vấn không được trơn tru nên bị trượt chăng ?
Cái này chắc đúng rồi , Quan Sương thầm nghĩ, bởi vậy ba cô ở nhà vẫn luôn lo lắng cho. Nhà cô không phải giàu nhưng cũng có đất có ruộng , kỳ thực đi xin việc làm chỉ vì muốn có chút kinh nghiệm cuộc sống mà thôi.
Chứ tiền thì không đến nỗi túng thiếu. Hôm nay , đứng trước công ty CPTM THƯỢNG PHONG này, Quan Sương muốn ứng tuyển cho được.
Không biết ai đặt tên cho công ty mà nghe oách thế. Đã nổi tiếng lương cao , mà xung quanh công ty toàn quán xá cao cấp không , giống như quán cafe Thiên Đường cô đang uống đây , một ly café sữa cũng có giá một trăm rưỡi.
Đắt thật !!!
Đang suy nghĩ thì chợt thấy đằng trước có một đám người bu vào một chỗ gây xôn xao. Bản tính nhiều chuyện dâng lên , Quan Sương bỏ lại ly cafe chạy đến xem.
Hóa ra là một người đàn ông khoảng chừng hơn năm sáu mươi gì đó không chắc đang nằm dưới đường , miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược.
Nhìn bộ đồ ông ta mặc có lẽ là đang chạy tập thể dục , ắt vận động quá mà đột quỵ đây. Quan Sương từng có thời gian học y nên cô nhanh chóng cứu người.
- Làm ơn tránh ra , ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-tong-tai-nay-xin-dung-theo-toi/2823795/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.