Anh bị thương rồi.
Quan Sương khẽ nói. Hoàng Nhất Phong ừm một tiếng , lại nói :
- Chốc nữa về cầm máu sau , đừng lo lắng.
- Họ có nhiều người hơn chúng ta , tôi sợ anh và tôi sẽ...
Hoàng Nhất Phong cười :
- Sợ cái gì , nếu không muốn kết thúc cuộc đời thì ta phải kết thúc cuộc chơi trước đã.
Ánh đèn vẫn còn soi quanh quẩn , thế nhưng mưa chưa chịu ngừng. Khi ai nấy đều rã rời vì lạnh , bọn Lý Nhĩ mới chịu đi .
Tầm mắt anh ta bị mưa làm mờ , không nhìn rõ nữa. Quan Sương hai chân tê dại . Hoàng Nhất Phong thấy ánh đèn đã xa tít đăng kia mới mở đèn pin lên. Anh chỉnh ánh sáng yếu.
- Đi được không ?
Quan Sương lắc đầu :
- Chân tôi tê quá , không đứng được , hay anh đưa thuốc về trước đi được không ?
Hoàng Nhất Phong nhìn cô , đôi mắt kiên định ấy để lại cho anh một cái ấn tượng. Vì bạn quên thân. Xem ra anh đã đánh giá thấp cô. Hoàng Nhất Phong ngồi xuống , chỉ vào lưng mình :
- Lên đi , tôi sẽ cõng.
Quan Sương cố gắng tiến tới ôm cổ anh . Giờ phút này không nên đôi co. Mạng người ai cũng đều vô giá. Cứ mãi ủ mưa như thế này sẽ viêm phổi mất.
- Đi thôi.
Hoàng Nhất Phong gật đầu rồi đưa đèn pin cho cô :
- Cô soi đèn đi , tôi nhớ đường.
....
Trong hang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-tong-tai-nay-xin-dung-theo-toi/2823777/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.