Lúc Hoàng Nhất Phong nhận được tin nhắn của Âu Linh đã là tám giờ hơn. Cô không liên lạc với Quan Sương được nên đã nhờ anh.
Hoàng Nhất Phong mới vừa gặp Hà Đình về , hai người có uống chút rượu. Anh nhìn tin nhắn của Quan Sương có phần hiếu kỳ , cô ấy đang làm gì ở đó?
Âu Linh bận việc ở xa nên hiện tại , Hoàng Nhất Phong nghĩ anh không thể bỏ mặc được rồi. Thế nhưng cái nhà kho đó khá xa đây, mà trời thì oi bức , có lẽ sắp mưa rồi.
Hoàng Nhất Phong trở chân ga, anh phải tranh thủ nhanh mới kịp.
Lúc xe đến nơi thì trời đã rớt hạt. Hoàng Nhất Phong vội vàng xuống xe đi đến cửa. Đèn trong vẫn sáng mà khóa ngoài lại khóa. Quan Sương đã đi rồi sao ?
Hoàng Nhất Phong có chút bực dọc. Một là khi anh đã có hơi men trong người. Hai là kiểu quan hệ dây tơ mối nhợ giữa hai người.
Quá rắc rối. Thế nhưng anh nghĩ rằng mình phải vào trong kiểm tra cho chắc , nếu không có người thì phải tắt đèn. Cái kho đã ít khi sử dụng rồi còn để đèn sáng thì ai sẽ là người trả tiền ?
Hoàng Nhất Phong nhớ cửa sổ phòng vệ sinh có lỗ thông mà tại trước kia anh thấy kho ít hàng nên không sửa. Nay lại có ích.
Khi anh vào được bên trong thì lại thấy , Quan Sương đang ngồi co ro một góc nhìn điện thoại. Hoàng Nhất Phong bỗng cảm thấy tỉnh hẳn.
Trận mưa ào tới , tiếng mưa đập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-tong-tai-nay-xin-dung-theo-toi/2823760/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.