Âu Hào đã rất lâu rồi không nghe tim mình loạn như vậy. Đối với tình cảm của mình, anh là người rõ nhất.
- Quan Hà , đừng chạy nữa .
Quan Hà thật xấu hổ. Anh không dám đưa mặt mình rời khỏi lồng ngực kia .
- Tôi... sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của anh.
Âu Hào cười vui vẻ :
- Lo ? Chẳng phải em còn cái phòng khám này sao , chắc chắn sẽ nuôi nổi tôi.
Quan Hà không nói gì , người này đến bây giờ còn thích đùa giỡn.
- Đừng suy nghĩ nhiều , tôi đã viết đơn xin nghỉ việc. Sau này sẽ về công ty phụ giúp gia đình.
Quan Hà bất ngờ , lúc trước không phải Âu Hào thích làm cảnh sát nhất sao , anh đã học hành rất chăm chỉ để thi đậu vào ngành. Vậy mà...
- Sao lại nghỉ ? Có phải vì...
Âu Hào kéo Quan Hà ra khỏi ngực , trực tiếp nhéo cái mũi trắng xinh .
- Vì cái gì thì có gì quan trọng , tôi cũng không phải là người giỏi giang gì. Là nghĩ cho gia đình hoặc nghĩ cho em thì sao ? Sự thật đúng là vậy , hơn nữa tôi đã chán ngấy những ngày chờ đợi rồi.
Hốc mắt Quan Hà đỏ au . Quả nhiên là do mình. Quan Hà bỗng cảm thấy có khi hạnh phúc không phải cái gì đó lớn lao . Anh đã sống nhiều năm trong sự dè dặt rồi. Tại sao lại chối bỏ ?
Thế là lúc Quan Sương và Âu Linh bước vào , cảnh tượng đập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-tong-tai-nay-xin-dung-theo-toi/2823751/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.