Bà Khương bật cười ha hả làm cho Phong An Huy sững người, tiếng cười thu hút mọi người trong quán đồng thời cùng nhìn về phía họ
Bà Khương lau giọt nước mắt ở khóe mắt đọng lại: " cậu đạt!! "
-"da?"
Bà Khương cẩm ly trà lên mỉm cười nhìn anh: " thiếu gia! Tôi không có ý ngăn cẩm cậu với con gái tôi yêu nhau!!
Tôi chỉ muốn kiểm tra cậu xem biểu hiện của thiếu gia như thế nào thôi! "
Phong An Huy nghe xong câu đó hai mắt sáng bừng lên cảm giác căng thẳng đã được gạt bỏ, anh nghe thì xong cực kỳ vui vẻ , bà Khương liền vẫy tay ý bảo anh ngồi xuống: " ngồi xuống đi!! Hôm nay nói chuyện đến vậy thôi...để hôm khác chúng ta nói chuyện tiếp "
-" dạ vâng!!!
Bà Khương nhìn đĩa bánh ngọt mà nhân viên đem ra tặng cho Phong An Huy rồi lại cúi xuống nhìn đĩa bánh của mình, bà cầm dĩa chỉ về phía đĩa bánh trước mặt Phong An Huy: " thiếu gia...cậu có ăn bánh ngọt không? "
Anh thấy vậy liền lắc đầu rồi đẩy đĩa bánh ngọt đến chỗ của bà Khương: " cháu không ạ!! Cô ăn phần này đi ạ "
- " thiếu gia có thể gọi tôi là bác gái...tuy nhiên tôi không hài lòng ở việc...cậu cầu hôn con gái tôi trong khi không có sự cho phép hẹn hò của gia đình này "
Phong An Huy nghe xong mồ hồi chảy ròng ròng không biết trả lời sao.Chuyện cầu hôn này chỉ có 2 người khác biết là mẹ và ba của anh...Phong An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-thieu-gia-kho-chieu/3614870/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.