Lúc cậu lại gần cửa sổ lần nữa thì phát hiện có người đứng chắn trước mặt thánh tử.
Nhìn bóng lưng thì có vẻ là một cô gái, do góc độ nên vừa khéo cản tầm mắt giữa bọn họ.
"Sao cậu lại ló ra?" Tôn Cảnh thấy thiếu niên vẫn cố nhìn thì lo lắng không thôi, anh ta kéo cậu về, tiện thể kéo cả rèm cửa sổ xe vào: "Cẩn thận bị phát hiện."
Anh ta kiên nhẫn dặn dò sói con lần đầu tiên vào nội thành này: "Thánh tử lớn lên bên cạnh thánh tử đời trước nên tư tưởng khả năng hơi..."
Tôn Cảnh tìm từ hình dung: "Hơi cổ hủ, cho nên dù hiện giờ đã kết thành đồng minh với người sói nhưng hắn vẫn không thích người sói đâu, ma cà rồng lại càng ghét hơn."
"Nếu xuất hiện trước mặt thánh tử, có lẽ hắn sẽ không nổi giận gì với sói con như cậu đâu, nhưng đám người theo sau hắn chưa biết chừng sẽ gây khó dễ cho cậu đấy, cho nên tốt nhất đừng để bọn bắt gặp."
Đôi mắt màu vàng kim kia không ngừng hiện lên trong đầu Nha Thấu, cậu do dự nhắc lại từ mấu chốt: "Thánh tử?"
Tôn Cảnh gật đầu: "Hắn là thánh tử đời thứ mười, cai quản điện thờ, từ lúc hắn ngồi vào vị trí đó đến giờ đã gần mười năm rồi, hơn nữa còn là người ngồi ở vị trí đó lâu nhất trong số các thánh tử."
Thiếu niên vừa nghe vừa gật đầu, tiếp lời: "Vậy hắn trông thế nào?"
Tiếp đó cậu hơi chu môi ra, trên mặt lộ vẻ tò mò, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-run-tay-nen-cong-het-diem-vao-sac-dep-roi/3375543/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.