Trong phòng ngủ yên tĩnh khác thường.
Ngay cả trong tối cũng có thể thấy rõ sự hoảng sợ và xấu hổ đột nhiên hiện lên trong mắt thiếu niên, rặng mây hồng trên má lan tận đến mang tai. Trong ánh sáng lờ mờ, nó tựa như một chiếc lông vũ gãi nhẹ vào trái tim Hứa Dã.
Hứa Dã cũng thấy hơi xấu hổ, ánh mắt dáo dác khắp nơi, không dám nhìn Nha Thấu.
【Má, nói cái tỉnh cả ngủ! Camera đâu rồi, có thể nghe lời dịch xuống tí được không!】
【Chờ chút, nếu không mặc gì, vậy giờ cậu ta quỳ ở góc độ này, chẳng phải có thể ấn vợ trên ghế rồi pr...】
【Không dối gạt các bác, trước kia tôi toàn xem livestream của Lãnh chúa với mấy người chơi trên bảng vàng, lần đầu vào phòng của tiểu mỹ nhân, tôi thừa nhận là có hơi lớn tiếng một tí. Giờ chỉ thấy vợ đáng yêu quá thể huhu! Mỗi tội xui quá toàn gặp phải mấy thứ đần độn gì không! Giờ tôi sẽ về dốc hết tài sản để nhờ mấy người kia giúp vợ qua ải!】
【Ê, nhờ mấy người kia kéo người mới hơi khó à nha, bọn họ còn tự lập cả khu tự trị riêng thì hơi đâu lại đi mua dây buộc mình. Hơn nữa chắc ông không biết rồi, lúc trước có một người chơi cao cấp thuộc khu tự trị nào đấy, do không theo kịp tiết tấu của Lãnh chúa mà bị chửi cho một trận rồi đá ra khỏi khu đấy. Nếu để bọn họ kéo vợ, có khi vợ còn bị ăn mắng.】
【Lời ông kia nói cũng có phần đúng, công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-run-tay-nen-cong-het-diem-vao-sac-dep-roi/2975958/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.