Còn 15 phút nữa là vào tiết tự học buổi sáng, những NPC đi trên đường lúc này đều không có ý thức tự chủ, chỉ biết máy móc tiến lên phía trước, thờ ơ với mọi thứ xung quanh.
Cái chết của 4 NPC trong ký túc xá đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho Nha Thấu, giờ lại thêm tiếng thông báo bất ngờ từ hệ thống khiến tim cậu đập loạn.
Sắc mặt 001 tỏ ra phức tạp, nó không rõ tình huống của Ứng Tinh Uyên là thế nào:【Ngài có thể nghĩ vậy.】
"..."
Nha Thấu cẩn thận quan sát xung quanh, sau khi xác nhận không có NPC hay người nào trên đường để ý đến mình mới lặng lẽ ngồi xổm xuống.
Lần trước trong rừng cây cậu không nhìn nhầm thật, cơ thể Ứng Tinh Uyên rõ ràng đã rút lại rất nhiều, cảm giác giờ hắn có đứng dậy cũng chưa chắc cao bằng cậu.
Trông người nọ nhắm mắt không thấy hung dữ như lần đầu gặp, cũng không rõ hắn từ chỗ nào đến mà ngay cả ngất rồi, hai hàng mày vẫn cau chặt.
Ứng Tinh Uyên phiên bản thu nhỏ trông hiền hơn ban đầu nhiều, chẳng qua điểm thiện cảm vẫn giữ nguyên - 60, không tăng cũng chẳng giảm.
Cậu khẽ nhíu mày, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ khó xử.
Cậu không muốn có bất cứ tiếp xúc gì với Ứng Tinh Uyên hết, nhưng nhiệm vụ nhánh bắt buộc mở ra khiến cậu không thể không đến gần hắn.
Chỉ là phòng y tế và tòa giảng dạy nằm ở hai phía khác nhau, đưa hắn đến phòng y tế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-run-tay-nen-cong-het-diem-vao-sac-dep-roi/2975954/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.