Edit: Lune
Đứng bên ngoài chính là người chị gái đã lâu không về nhà của cậu.
Lúc nhận ra ai đang trốn bên trong, Nguyên Chỉ cũng kinh ngạc vô cùng.
Dưới gầm bàn không rộng rãi mấy, góc lại chéo nên ánh trăng không chiếu được vào sâu bên trong, cho nên từ góc độ của cô chỉ có thể nhìn thấy một bàn tay đen thui nứt nẻ.
Hơn nữa còn đang tóm lấy áo Nha Thấu.
Thứ gì nhận ra thiếu niên sợ hãi, gầm một tiếng khó hiểu rồi càng táo tợn muốn kéo thiếu niên lại.
Nguyên Chỉ khựng lại.
Gần như cùng một lúc, bàn làm việc đột nhiên bị lật ngược, thứ gớm ghiếc ẩn trong bóng tối kia không còn chỗ trốn.
Giống hết với con quái vật mà Nha Thấu gặp trong phòng vệ sinh lần trước, mắt không có tròng trắng, làn da thối rữa, khắp nơi đều là mụn mủ, bốc mùi cực kỳ khó ngửi.
Có vẻ nó rất sợ ánh sáng, ngay cả một ánh trăng mờ nhạt cũng không chịu nổi, nó không tiếp tục nhằm vào con mồi của mình nữa, chỉ thấy gào một tiếng rồi co lại vào bên trong.
Nhưng nó chưa kịp trốn, một thanh kiếm bỗng nhiên xuất hiện, nhanh chóng cắm phập vào đùi nó, ngăn không cho nó bỏ chạy.
Ngay sau đó, quanh người nó chợt bùng lên một ngọn lửa màu lam, nương theo tiếng kêu thảm thiết rồi hóa thành một đống tro tàn.
001 nhìn một chuỗi động tác trôi chảy của cô gái kia:【...】
Mạnh mẽ dứt khoát, lúc giết con quái vật kia mắt còn không thèm chớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-run-tay-nen-cong-het-diem-vao-sac-dep-roi/2975927/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.